"Chị này," Trần Phàm ngả người ra lưng ghế, nhìn Trần Đồng, "năm nay chị phải đi thực tập rồi đúng không?"
Trần Đồng ngẩng lên, khó hiểu nhìn Trần Phàm: "Đúng rồi, sao thế?"
"Hay là tới công ty em làm đi?"
Động tác tay của Trần Đồng khựng lại, cô ngẩng lên nhìn hắn, hai mắt hơi mở to: "Công ty của em á? Em mở công ty rồi sao?"
"Vâng." Trần Phàm gật đầu.
Trần Đồng đặt thìa xuống, cả người ngả ra sau ghế, vẻ ngạc nhiên trong mắt không sao giấu nổi: "Chẳng phải em đang đi học à? Sao tự dưng lại mở công ty thế?"
Dù biết Trần Phàm viết tiểu thuyết kiếm được không ít tiền, nhưng viết truyện và mở công ty là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Một người ngồi gõ bàn phím trước máy tính kiếm tiền, so với việc điều hành cả một công ty, quản lý cả một đám người, căn bản không cùng một đẳng cấp.
Trần Phàm chẳng hề bất ngờ trước phản ứng của Trần Đồng. Hắn bắt đầu kể cho cô nghe chuyện mình mở công ty — từ lúc đăng ký thành lập vào tháng bảy năm ngoái, đến khi tựa game đầu tiên "Bảo Vệ Củ Cải" ra mắt, rồi đến tựa game thứ hai "Vui Vẻ Tiêu Tiêu Lạc", kể một mạch đến quy mô nhân sự hiện tại.
Khi nghe hắn nói công ty đã có bảy tám chục người, thuê trọn một tầng ở Khu phần mềm, Trần Đồng hoàn toàn ngây người.
Mất một lúc lâu, cô mới miễn cưỡng tiêu hóa được thông tin này, vỗ vỗ ngực, thở phào một hơi rõ dài: "Ghê thật, em im hơi lặng tiếng mà chơi lớn thế."
Hoàn hồn lại, cô nhìn Trần Phàm, trong mắt xẹt qua tia tinh nghịch: "Thế chị tới công ty em thì em định trả lương bao nhiêu?"
"Chị thấy bao nhiêu thì hợp lý?" Trần Phàm hỏi ngược lại.
Trần Đồng bẻ ngón tay nghiêm túc tính toán: "Chị là chị của em, chả nhẽ không trả được ba, bốn nghìn một tháng à?"
Nghe vậy, Trần Phàm không nhịn được bật cười: "Không phải chứ chị, tiền đồ của chị chỉ đến thế thôi á? Đòi có ngần ấy thôi sao?"
Trần Đồng ngạc nhiên, hai mắt trợn tròn xoe: "Ba, bốn nghìn một tháng mà còn không cao? Bạn học của chị đi thực tập, có đứa chỉ được hơn một nghìn, hai nghìn đã là cao rồi. Ba nghìn chị còn chả dám nghĩ tới, bốn nghìn chắc phải là công ty xịn lắm rồi ấy chứ?"
"Nhân viên bình thường ở công ty em, dù là thực tập sinh thì lương cũng không dưới bốn nghìn đâu." Trần Phàm nhìn cô, khóe môi mang theo ý cười, "Nếu chị tới làm, em trả chị mười nghìn một tháng."
"Mười... mười nghìn á?" Trần Đồng lắp bắp, giọng lạc cả đi, "Trần Phàm, em không đùa đấy chứ?"
"Em lừa chị làm gì? Một tháng mười nghìn, cuối năm còn có thưởng." Giọng Trần Phàm rất nghiêm túc, không hề có ý đùa cợt.
Trần Đồng chằm chằm nhìn hắn vài giây, xác nhận hắn không trêu mình, lúc này mới ngả lưng ra ghế, thở hắt ra một hơi dài: "Ghê thật, chị còn đang lo không biết có kiếm được công việc ba nghìn hay không, em thì hay rồi, trả thẳng cho chị mười nghìn."
Trần Phàm không đáp lời.
Hắn nhớ rất rõ ở kiếp trước, Trần Đồng đối xử với hắn luôn rất tốt. Hồi nhỏ mỗi lần có đồ ăn ngon đều chia cho hắn một nửa, những chuyện này hắn chưa từng quên.
Giờ hắn đã có năng lực, đương nhiên sẽ không quên người chị họ này.
Hơn nữa, Trần Đồng là người thế nào hắn đã biết tỏng từ nhỏ. Tính tình tuy vô tư bỗ bã nhưng không hề hồ đồ, kín miệng, tâm tính ngay thẳng, chuyện được giao chưa bao giờ để xảy ra sai sót.
Sắp xếp cô vào công ty, hắn chẳng có gì phải lo lắng cả.Suy nghĩ của hắn rất đơn giản, sau này công ty sẽ ngày càng lớn mạnh, cho dù có bỏ tiền ra nuôi một người ăn không ngồi rồi thì với hắn cũng dễ như bỡn.
Người nhà với nhau, giúp được thì giúp, chẳng cần phải nghĩ ngợi phức tạp làm gì.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Trần Phàm, Trần Đồng biết cậu em họ đang nói thật chứ không hề đùa.
Nói thật, cô đã cực kỳ xiêu lòng rồi.
Cô thừa biết mức lương thực tập của sinh viên hiện nay. Một bà chị khóa trên cùng chuyên ngành đang thực tập ở một công ty, lương tháng nhỉnh hơn hai nghìn tệ một chút, mà đấy còn là cày cuốc tăng ca mới được.
Mức lương mười nghìn tệ một tháng mà Trần Phàm đưa ra chắc chắn là một con số cao ngất ngưởng.
Nhưng cô lại do dự.
Đến công ty của em họ làm việc, cô cứ thấy kỳ kỳ — sau này gặp mặt thì gọi là sếp hay gọi là em trai?
Lúc họp hành xưng hô thế nào? Đồng nghiệp có nghĩ cô là kẻ đi cửa sau nhờ quan hệ không? Những câu hỏi này xoay mòng mòng trong đầu, khiến chữ "được" chực trào ra đến cửa miệng lại bị cô nuốt ngược vào trong.
"Thôi bỏ đi," cô lắc đầu, "chị tính cứ ra ngoài xem mấy công ty khác thế nào đã, không ổn thì mới qua chỗ em."
"Sao lại thế?" Trần Phàm hỏi.
"Chỗ của em sướng quá." Trần Đồng hùng hồn đáp, "Vừa vào đã được mười nghìn tệ, lại còn là công ty của em trai mình, ai dám quản chị? Thế thì có mà chị bay lên tận trời à?"
Trần Phàm bị cái điệu bộ "đương nhiên là thế" của cô chọc cười.
"Chị còn muốn tranh thủ lúc trẻ ra ngoài bươn chải xem sao," Trần Đồng xòe hai tay, vẻ mặt mang theo kiểu "chị đây cũng có lòng kiêu hãnh", "Nhỡ đâu chị lại làm nên trò trống gì ở công ty khác thì sao? Đến lúc đó, cái công ty rách của em chưa chắc đã đủ tiền mời chị về đâu nhé."
Trước quyết định của chị họ, Trần Phàm hơi bất ngờ, nhưng phần nhiều là tán thưởng.
"Được." Trần Phàm cười gật đầu, "Vậy chị cứ đi bươn chải đi, khi nào làm nên trò trống thì nhớ bao em một chầu đấy."
"Tất nhiên, còn nếu bên ngoài khó sống quá thì chị lại về tìm em." Trần Đồng cười hì hì, "Đến lúc đó em đừng có mà giả vờ không quen biết là được."
"Yên tâm, chị mà vác mặt đến là em bảo bảo vệ đuổi thẳng cổ."
"Trần Phàm, em ngứa đòn đúng không?" Trần Đồng đập bốp một cái vào cánh tay hắn, lực không nặng không nhẹ, làm tay Trần Phàm lệch hẳn sang một bên.
Hai chị em đùa giỡn vài câu, Trần Đồng vỗ vỗ bàn, nghiêm mặt nói: "Được rồi, khai giảng xong chị sẽ đến công ty em xem thử, tham quan miễn phí, em không thu tiền vé của chị đấy chứ?"
"Thu chứ, năm trăm tệ một vé."
"Cút." Trần Đồng lườm hắn một cái, nhưng nụ cười trên khóe môi có giấu thế nào cũng không được.
Trần Phàm thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc nhìn Trần Đồng: "Đúng rồi, chuyện em mở công ty tạm thời đừng nói với ai nhé. Bên bác cả và bác dâu cũng khoan hẵng nói."
Tuy không biết tại sao Trần Phàm lại muốn giấu, nhưng Trần Đồng vẫn gật đầu, dứt khoát đồng ý: "Được, em cứ yên tâm, miệng chị kín lắm."
……
……
Hơn bảy giờ tối, cả nhà ngoại trừ Trần Kiến Quốc và Trần Kiến Quân thì đều đã tề tựu trước tivi, chờ đón chương trình đêm giao thừa bắt đầu.
Tivi đang phát mấy tiết mục khởi động vô cùng náo nhiệt. Trên bàn trà bày la liệt hạt hướng dương, đậu phộng và bánh kẹo, mấy tách trà nóng hổi vẫn đang bốc khói nghi ngút.
Bác dâu cả Tôn Hồng Lệ và Vương Mai ngồi trên sofa buôn chuyện nhà cửa, Trần Đồng thì rúc một góc lướt điện thoại, còn Trần Phàm ngả lưng vào ghế, câu được câu chăng ngồi nghe.
Còn Trần Kiến Quốc và Trần Kiến Quân thì đã rủ nhau ra thôn đánh bài.
Năm nào vào dịp Tết, trong thôn cũng có đầy sòng bài tự phát, nhà này một bàn, nhà kia một chiếu. Cơ mà quy mô đều nhỏ, chủ yếu là chơi giải trí cho vui.Trước đây Trần Kiến Quân rất ít khi đi, ông vốn không phải người thích tụ tập náo nhiệt. Đêm giao thừa năm nào ông cũng chỉ ngồi nhà xem tivi, uống trà, thức đến mười hai giờ rồi đi ngủ.
Nhưng năm nay thì khác — Trần Kiến Quốc vừa rủ một tiếng là ông đi theo ngay.
Trần Phàm rất hiểu sự thay đổi này của bố. Trước kia ông không đi chẳng phải vì không thích, mà là do không vững dạ.
Hồi đó điều kiện gia đình cũng chỉ ở mức bình thường, đánh bài dù chơi nhỏ đến mấy thì cũng tốn tiền.
Giờ thì khác rồi, con trai đã thành đạt, túi tiền rủng rỉnh, trong lòng cũng vững dạ hẳn. Thế nên anh em vừa ới một tiếng là ông ưỡn ngực tự tin đi ngay.



